Tìm Về Chốn Bình Yên

      29
angiangtourism.vn - địa điểm đây vẫn vẹn nguyên, tựa như chính tấm lòng của phố giành riêng cho “những đứa con” nhưng ngày nào này đã cố rời vứt phố mà đi. Dù ta gồm cố chấp mang đến mấy, phố vẫn giữ ta ở lại. Dù ta có hắt hủi, ruồng rẫy đến vắt nào, phố vẫn cứ thế, vẫn sẵng sàng dang 2 tay rộng lớn, che chắn ta trong những phút ta chợt mong muốn yếu lòng.

Bạn đang xem: Tìm về chốn bình yên

Cuộc sinh sống cứ rứa xoay vần, xô đẩy con fan ta bước đi một giải pháp lệch lạc. Người nào cũng hối hả, người nào cũng bon chen, ai cũng nhìn nhau bởi những góc nhìn ngờ vực. Những lần hoang mang, tự chất vấn, sao bé người thời nay lại biến đổi như thế?Lặng ngắm nhìn dòng fan vội vã lướt ngang dọc trên đường bỗng dưng cảm thấy chạnh lòng. Gần như ký ức mà bấy lâu nay trong khi đang dậy sóng trong lòng ta, ăn năn hả, ồn ào.Mưa yên rơi, như xuyên thấu trọng tâm can. Mặc cho phiên bản thân vẫn chếch choáng rơi vào những thanh âm lếu láo tạp của hồi ức. Ta cứ như đã thả bạn dạng thân khám phá về miền quá khứ, về thành phố của rất nhiều ký ức sở hữu tên Tuổi thơ.Tâm trí thoáng ùa về khu vực góc phố thân thuộc ngày ấy. Ta từ thấy ân hận quá đỗi, ta của xa xưa giờ nào còn đâu? cười rồi khóc, khóc rồi cười, nhưng mà nào gồm phải xúc cảm thật của chủ yếu mình. Tất cả mệt không, lúc cứ cười cứ khóc theo rất nhiều biểu cảm của chiếc đời?
*

Xem thêm: Những Điểm Du Lịch Đà Lạt Tháng 10 Đà Lạt Có Gì, Du Lịch Đà Lạt Tháng 10

Từ khi nào, ta đang thôi ước muốn được tựa nguồn vào bờ vai chai sạn cùng nặc hương thơm gió sương của cha. Đã từ lúc nào, ta cầm thoát khỏi những chiếc ôm nồng ấm, tha thiết đầy sự chở bít của mẹ. Từ bao giờ, ta gấp vã lao theo loại đời, mà bỏ mặc những hồn nhiên thơ ngây thuở nào nối sát với góc phố bé bé dại ấy.Nơi phía trên vẫn vẹn nguyên, tương tự như chính tấm lòng của phố giành riêng cho “những đứa con” nhưng mà ngày nào đó đã cố rời bỏ phố mà lại đi. Mặc dù ta gồm cố chấp đến mấy, phố vẫn giữ lại ta sống lại. Mặc dù ta bao gồm hắt hủi, ruồng rẫy đến nạm nào, phố vẫn tiếp tục thế, vẫn sẵn sàng chuẩn bị dang đôi tay rộng lớn, bảo hộ ta giữa những phút ta chợt muốn yếu lòng.Đã ngần ấy thời gian, tuy nhiên phố vẫn sinh hoạt đó mong ngóng ta. Vậy mà lại ta đã man rợ quá đỗi khi vẫn cố thoát ra khỏi vòng tay êm nhẹ ấy, chỉ để ùa vào cuộc sống bon chen xứ sở thị thành xa hoa. Để rồi giờ đồng hồ đây, chú ý lại, lại chỉ thấy trước đôi mắt toàn màu sắc đen. Đôi lúc ta từ hỏi chính mình rằng là vì đam mê hay chỉ là vì cuộc sống này vốn cố mà ta tự tấn công mất minh giữa loại đời tấp nập. Chú ý xung quanh, ai cũng đang hối hả, cốt chỉ ý muốn được vui miệng giàu sang, vậy còn ta...Nơi góc phố ấy, ta cảm được ánh mắt mẹ vẫn đong đầy mong chờ ta từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây. Chỗ ấy, ta lặng thấy song chân phụ vương ngày đêm vẫn lao rượu cồn mệt tuồi không dứt nghỉ, các giọt mồ hôi ồ ạt toá ra từ chỗ tấm lưng nhỏ xíu gò. Ở địa điểm ấy, tuổi thơ của ta vẫn sống đó, ta ngày còn nhỏ vẫn đứng đó. Ánh mắt đăm chiêu chú ý ta, như 1 lời thiết tha cầu ước ao ta của bây giờ mau sớm quay về bên đầy đủ khung cảnh tuổi thơ nồng ấm, dẫu túng thiếu thiếu nhưng mà vẫn cất chan niềm yêu mến yêu.
*

Ta sẽ vô tình gạt bỏ hết đa số ký ức mà phần đông ngày thơ bé đã từng đính thêm bó cùng đã nỗ lực gìn giữ. Ta nhẫn trung ương quên hết hầu hết nỗi ghi nhớ về những người dân mà một thời đã tự hẹn với lòng sẽ yêu thương mãi mãi. Ta vô trọng điểm như thế, mà lại chẳng ai trao mang lại ta một lời trách than.Ta liều lĩnh, ta khát khao, ta mong muốn muốn đuổi theo kịp những ước vọng của bạn dạng thân. Mà lại vô tình xem nhẹ một điều rằng, trái đất rộng to là thế, nhưng mỗi khi lạc cách lầm đường, chỉ có mái ấm gia đình là bến an toàn duy nhất, sẵn sàng đón chào ta trở sau này bao nhiêu ngày cơ nhỡ.Đêm nay, làn sương mỏng mảnh manh khẽ chạm vào đa số khung lũ kỷ niệm đầy nắng. Gió lộng trường đoản cú đâu ùa về khiến ta choàng thức giấc giấc trong số những giấc mộng phù du. “Về nơi đâu để rất có thể tìm lại những tháng ngày bình yên?”Trong ta lại rộn lên một khúc hát dịu êm với một mơ ước nhỏ tuổi nhoi. Điều mà bấy lâu nay ta vẫn vờ như trù trừ và cố tình vùi dập, chỉ để đuổi theo những lịch lãm xa hoa. Nay, những điều ấy lại vạc ra giờ đồng hồ kêu đầy to gan mẽ, như lấn át đi cả hoài bão nhu nhược của chính bạn dạng thân.Ta muốn ước, được một lượt vùi nguồn vào bờ vai của cha, nhằm hít hà phần nhiều mùi vị cay nồng vày gió sương. Với được nhẹ nhàng quấn tròn vào chiếc ôm của mẹ, giống như cái bí quyết mà rất lâu rồi ta vẫn chẳng rụt rè mà lao vào. © hồ nước Thảo – angiangtourism.vnCó thể chúng ta quan tâm: tuy nhiên nào chúng ta cũng đề xuất yêu mến dẫn lối