BÀI VIẾT VỀ SÀI GÒN

      28

Sài Gòn tiếp nhận vào lòng tp những người con từ mọi phương xa quốc gia về trên đây học tập, làm cho việc, sinh sống. Sự ồn ã, cảnh con đường xe tấp nập, cảnh xuyên tắc con đường thường làm những người mới đến cảm xúc ngột ngạt, bức bối. Khi dần dần quen với thành phố người ta rất có thể thoải mái đi trên những tuyến phố đông đúc bạn xe, theo từng mẫu xe qua những vấp ngã ba, ngã tư , rồi rẽ vào đâu đó trong số những hẻm nhỏ. Đường sài thành nhiều bửa rẽ, như thiết yếu những bửa rẻ của duyên số đã đưa bạn ta mang đến nơi đây. Cũng tự lúc nào ai đó không quen trở buộc phải yêu mê man mê nơi này, rất gần gũi như chủ yếu tâm hồn mình, yêu dùng Gòn mỗi sớm mai cùng đồng đội café sáng, không đặc biệt là café, đơn giản và dễ dàng chỉ là loại cớ nhằm tụ tập thuộc trò chuyện. Là xúc cảm thích thú ngắm thành phố thức dậy, rạng rỡ, vươn bản thân trong nắng và nóng mai đầy kiêu hãnh. Là từng chiều về, rủ nhau hàng quán ven mặt đường với số đông món ăn bình dân, là rôm rả những mẩu truyện đầy màu sắc.

Bạn đang xem: Bài viết về sài gòn

Sài Gòn làm ấm lòng những người phương xa bằng những phương pháp gọi sát gũi, những người dân lớn tuổi gặp ngẫu nhiên thanh niên nào cũng gọi “con”, xưng “dì” hay “ngoại”, giải pháp xưng hô như nhỏ cháu trong nhà. Như ra đi mà tìm được về nhà, người tp sài thành có chiếc chân tình đáng yêu và dễ thương , họ luôn sẵn sàng giúp đỡ những người xa lạ, chỉ cần đáp lại bởi một niềm vui thân thiện.

*

Ở thành phố sài thành ta thảng hoặc khi được nhìn những ngôi sao 5 cánh đêm, vì hình như chính thành phố đã trở thành một ngôi sao rực sáng sủa mỗi tối về. Người ta nói “Sài Gòn lưỡng lự buồn” và “không ngủ”, vị Sài Gòn luôn luôn rộn ràng từ sáng tới đêm, buổi ngày tấp nập với cuộc sống đời thường công việc, với những tuyến đường tấp nập fan xe. Đêm về thành phố sài thành lại càng thêm rực rỡ, quyến rũ, thế cho mình cái áo sexy nóng bỏng dưới những ánh đèn muôn color hòa vào hầu như cuộc vui cùng các bạn bè, phần lớn cuộc hẹn hò đầy tình tứ .

Nhưng thành phố sài gòn một góc nhỏ trong mỗi người lại với dư vị của sự việc cô đơn, ko biết tp trong ca khúc “Khi tín đồ lớn cô đơn” tất cả phải là sài gòn không, nhưng lời ca khúc làm fan ta tác động tới dùng Gòn, ca khúc tựa như những lời trọng điểm sự đầy day xong của những người đang trưởng thành, đang cô đơn giữa thành phố quen thuộc, “thành phố bé nhỏ thế đến nắm thôi, nhưng mà tìm hoài ko thấy chút nóng áp, chút yêu thương riêng biệt mình”. Thiệt đấy, dùng Gòn rộn ràng tấp nập là vậy, nhưng nhiều khi giữa dòng người tấp nập ta vẫn cảm xúc lạc lõng, cô đơn, cùng cảm thấy ngoài ra mong manh lắm bởi lỡ buông tay ai giữa mẫu đời đó, tảo đi sẽ lạc mất “thành phố nhỏ xíu thế thôi mà lại tìm hoài chẳng gặp, tìm hoài sao chẳng thấy nhau thân phố đông người”

Sài Gòn làm bạn ta nhớ duy nhất là những cơn mưa những cơn mưa bất chợt, không đưa trời, mây mù, ko mưa rinh rích ngày đêm, dai dẳng. Cơ mà chỉ gấp đến, vội vàng đi, cấp tốc chóng, như tưới đuối cho tp oi ả, như điểm xuyến thêm sự tươi new trên đầy đủ tán cây già trong thành phố. Những cơn mưa ngang qua bất ngờ, phần nhiều người mau lẹ chạy đến núp bên dưới mái hiên như thế nào đó, hay dầm mưa để cảm thấy chút non mẻ. Mưa thành phố sài thành làm nhẹ đi rất nhiều lo toan, hồ hết muộn phiền, đem lại một chút thi vị rồi mau tạnh để tất cả lại quay lại với nhịp sinh sống nhanh.

Sài Gòn là vậy đó, ồn ã, rét nực, bận rộn, hối hả, làm tín đồ ta bực bội, giận vì không tìm được một ít yên tĩnh. Mà lại cũng bi thương lắm giả dụ như tín đồ ta trở bắt buộc thảnh thơi, lại cảm giác thiếu thiếu cái nào đó như đã thân quen, cái sự náo nhiệt đang không thể biến hóa của địa điểm đây. Cứ như vậy, giữa những phố phường thành phố sài thành ai đó đã yêu nhau, ai đó đã chia tay, ai này đã rời xa thành phố. Tuy vậy tình yêu thành phố sài thành đâu đó trong tâm địa cứ thế mập dần, thiếu hiểu biết vì yêu ai tuyệt yêu một thành phố.

– Denley Lupin –


*

Ở sài Gòn, máy gì đắt nhất?Với giọng kể thủ thỉ trung ương tình, “Chuyện bé dại Sài Gòn” dẫn dắt khán giả qua từng câu chuyện nhỏ tuổi với đông đảo cung bậc cảm giác khác nhau. Lắng sâu sau đó, bạn đọc cảm thấy được niềm vui, sự tin yêu, tín nhiệm giữa người với những người ở thời buổi xô người thương này vẫn còn tồn tại. Cầm nhưng, bên cạnh những câu chuyện dễ thương và đáng yêu đó, vẫn còn đấy nhiều khía cạnh trái khi lòng tin của con fan bị rước ra lợi dụng. Bé người thiết kế và xây dựng lòng tin, rồi cũng chính con tín đồ chà sút lên lòng tin đó. Sài thành không phụ ai bao giờ, nhưng sài gòn cũng đầy rẫy phần nhiều toan tính, lọc lừa…

Đây là một trong những dự án nho bé dại nằm trong học phần phim tài liệu vì chưng đạo diễn Đào kiêu dũng hướng dẫn sv khoa báo mạng và Truyền thông, ĐH KHXH&NV thực hiện. Bạn Hồng Ngọc, thành viên nhóm làm cho phim phân tách sẻ: “Tại mảnh đất nền này, shop chúng tôi đã trải qua hồ hết niềm vui, nỗi buồn, mọi vấp vấp ngã đầu đời, và đặc biệt quan trọng được chạm mặt những con người thành phố sài gòn dễ thương, trìu mến và hào phóng. Mặc dù có những câu chuyện không vui vị trí đây nhưng công ty chúng tôi tin rằng niềm tin vẫn luôn còn đó, thân con bạn với nhau.”


Một bộ phim truyền hình của những người dân trẻ cảm khái về sài thành và cũng là sự việc suy tứ về triết lý “Người với những người sống nhằm yêu nhau”.

Hè đi , thu mang đến mang cho người ta nhiều cảm xúc , tuyệt nhất là cảm giác nuối tiếc. Nuối tiếc ở vị trí hè đem lại sự bình yên , giải nghĩa khác là nó hoàn toàn có thể làm con tín đồ ta vui vẻ mặc dù nó nóng gay gắt . Còn thu , tuy nhẹ nhẹ và tiết trời se lạnh đặc thù của riêng nó dẫu vậy cũng đem về bao hoài niệm , bao suy xét mông lung. Thậm chí là có nhiều lúc vừa vui đấy giây phút lại quên ngay cảm xúc ấy đi vì những đoạn nhạc hoài cổ vang lên trên phố , giữa tuy vậy dòng bạn xô nhân tình , tấp nập.

Thu sẽ về , thu sài Gòn dịu dàng lắm chỉ đơn giản và dễ dàng thi thoảng tất cả vài tán lá rơi đi xuống đường qua gần như đợt gió tươi trẻ em , se lạnh. Không phải ai ai cũng yêu ngày thu , yêu cái nhẹ nhàng của nó, nó chỉ dễ dàng rất phiền phức với nhiều người dân , lại nhớ mang lại những ngày thu cũ và se fe cả lòng . Còn có những người yêu nó lắm , yêu những người họ đã gặp trong mùa thu dai dẳng này , tuy vậy đó chỉ là những người dân cũ , những người họ đã âm thầm bước qua nhau mặc cho rất nhiều ngày tháng vui miệng và nó vẫn vĩnh viễn chôn chặt .

Quá khứ gắn liền với ngày thu này . Nó nhạt nhẽo , vô ích lắm vị yêu một tín đồ thậm chí hiện nay có thể âm thầm bước qua nhau nhưng mà không một lời xin chào hỏi thậm chí còn có các cái cười nhạt cơ mà trao nhau cũng không dễ thì ngày thu này còn sót lại được gì ?

Rồi ta cứ yêu một bạn như vậy , như những đám mây trắng nhẹ trôi giữa bầu trời quang đãng , như các chiếc lá khô quà rơi nhẹ xuống trên phố . Ta yêu bạn một giải pháp day xong xuôi , cuồng say tuy vậy không rầm rĩ , không tàn khốc , nó cứ thanh thanh như ngày thu của thành phố sài gòn này vậy.

Ngoài cơ , số đông hàng cây thẳng tít đang chờ đón để cụ lá , vẫn ngả bóng bên những tòa nhà cao tầng , thậm chí còn còn reo rắt thêm vài ba cơn thiết lập phùn gấp rút , đường phố lúc nào cũng trơn ướt đầy ắp phần lớn lá quà khô. Mùa thu này ko đầy ắp nắng xoàn , nó chỉ đơn giản dễ dàng là số đông vệt nắng nhẹ của màu sắc lá , dung nhan trời u uất. Bạn đi sút trên phần lớn vệt nước mà lại mưa còn lưu lại , còn kèm sau đây là tiếng thưa thớt của lá.Mùa thu , mùa của hoài niệm .

Phải chăng tôi vẫn còn nhớ fan của năm ấy , giữa mẫu tiết trời se giá này tôi đã yêu một fan . Rồi người ấy rời bỏ tôi mà lại tôi thậm chí hiện thời vẫn còn ngơ ngác vì sao bản thân lại khó khăn quên mang lại vậy , vị sao bản thân lại yếu đuối đến vậy , bởi vì sao tôi lại quan yếu quên mùa thu năm ấy …

Mùa thu như mất trong tôi một nửa cái đẹp của nó , bây giờ chỉ mình tôi bước trên con phố ấy , nhớ lại hầu như kí ức thì thầm lặng và chỉ mình tôi cảm thấy được thu sử dụng Gòn bây chừ đã khác thế nào . Bởi vì thu lạnh nhạt , hay người đã quên lãng ?

Tôi vẫn còn đó nhớ nhan sắc thu năm ấy , dòng bạn vẫn đi nhanh lẹ trên phố dài , ô đậy nghiêng và thốt nhiên thấy mình đơn côi đến lạ đời .

Bây giờ chỉ với mình ta đứng riêng rẽ một góc phố , cá biệt những ước muốn của ngày cũ , phần đa tiếng mỉm cười của ngày cũ và các kỉ niệm , thân thương từng trao của ngày cũ . Sắc thu này như đã xem nhẹ ta rồi .

Đường sài gòn như rộng thêm ra , những lời hứa hẹn năm ấy bây giờ cũng vẫn trôi theo gió bay đi mất

Lòng tự hỏi , vày tôi mạnh khỏe để xem nó vẫn còn đấy sắc , còn nét hay là nó vô chổ chính giữa quá để tôi vẫn vấn vương hầu hết kí ức lâu năm năm ấy …

http://blog.tamtay.vn/entry/view/956968/Thu-Sai-Gon-Manh-me-va-vo-tam.html


*

*

Người tp sài thành vẫn hay đùa, bảo thành phố sài thành như một cô người vợ đỏng đảnh. Mà chắc là đỏng đảnh thật. Bao gồm buổi sáng trời thành phố sài gòn trong vắt, nắng nóng chói chang, dự bây giờ sẽ là một ngày nắng nóng to. Nhưng chưa phải vậy, vẫn nắng chói chang đấy nhưng ngẫu nhiên lại mưa ngay. Mưa ào ào. Ầm ầm. Xối xả. Nhanh lẹ như thiết yếu nhịp sinh sống trong nơi này.

Sài Gòn cái gì cũng nhanh, ngay cả những trận mưa cũng vậy, nhanh đến cơ mà cũng cấp tốc đi. Tưới non cho tp sài thành độ khoảng chừng nửa giờ hoặc rất có thể ngắn hơn, mưa tạnh, trời lại trở về với chiếc nắng thường nhìn thấy ở sài Gòn. Đường lại ráo như mưa trước đó chưa từng đến.

Mưa ở sài thành là vậy, đến nhanh chóng nhưng đi cũng tương đối vội vàng.

Sài Gòn bao hàm sáng mưa, đa số cơn mưa không thật to cơ mà cũng làm cho áo mỏng các nàng phải tìm kiếm hiên để nép. Tôi ham mê ngắm tp sài gòn sau hầu hết làn mưa, bao gồm chút gì đó mờ ảo, thi vị và siêu đẹp.


Những cơn mưa bất chợt tạo cho dòng người trê tuyến phố bớt hối hả hơn. Người ta có khá nhiều thời gian rộng để vào một quán nhâm nhi ly cà phê nóng, nhớ về một miền cam kết ức xa xăm nào đó hoặc ngẫm chuyện tương lai. Lắng tai tiếng gió thì thào, nghe những bạn dạng nhạc quan trọng đặc biệt mà chỉ mưa new có. Cơn mưa như có vào lòng một chút ấm áp riêng, tiếp tế ly cà phê một hương vị mới – hương vị của mưa.
*

Nhưng phía sau mọi thi vị của tp sài gòn được mưa sở hữu lại, tôi lại thấy bên đường phần lớn mảnh đời không một lối đi về sẽ co người lại bởi vì lại trước mọi hiên đơn vị cao rộng. Những người dân mẹ, bạn chị mặt gánh mặt hàng rong che vội tấm ni-lông mang lại gánh hàng gầy đét cõi.

Tôi vẫn nhớ đông đảo lần trời mưa, chạy vội vàng ra cổng thiết lập vội gói xôi, hỏi sao cô bán hàng vẫn không về lúc trời mưa cố này, cô bảo “đợi mấy đứa chảy ra rồi cô bán cho hết xôi, chứ chào bán không không còn mấy đứa bé dại chiều ni lại phải nạp năng lượng xôi trừ, tội nó”.

Mưa đem về sự tươi mát, nhẹ nhẹ mang lại Sài Gòn, đem lại sự mờ ảo thơ mộng… cùng trong chủ yếu màn mưa, hai mảng trái chiều của cuộc sống đời thường cũng hiện lên một giải pháp rõ ràng. Bạn giàu chạy vội nhằm về với chăn ấm, nệm êm cùng với ly cà phê nóng, ấm. Tín đồ nghèo cũng chạy, mà lại chạy vì bát cơm, manh áo cuộc đời.

Mưa cứ đến đó rồi đi này cũng nhanh như tính vất vả của thị thành. Sau trận mưa trời lại trong xanh, chẳng còn gì khác ngoài đông đảo giọt mưa ứ đọng trên mặt, bên trên tóc, bên trên áo người đi đường. Sau trận mưa trời lại sáng cùng lòng bạn cũng vậy, không hề những khuôn mặt nhăn nhó vì cần đợi đèn xanh, có lẽ, trận mưa bất đột nhiên đã làm cho dịu đi những buồn rầu vất vả, làm cho trôi đi đầy đủ cơ rất bao ngày.

Mưa sài gòn là vậy, đến vội mà lại đi cũng vội, tuy nhiên cũng làm cho lòng tín đồ thổn thức, nhìn thấy sự đổi khác của khu đất trời cùng của bao gồm mình, nhấc mình thoát ra khỏi vòng lẩn quất của công việc, của cuộc sống. Dù khoảng thời gian rất ngắn ngắn ngủi thôi nhưng lại cũng vượt đủ nhằm tìm sự lắng đọng giữa cuộc sống đời thường bộn bề.


Một tập ảnh đồ họa tất cả tựa đề The Difference Between Hanoi and Saigon (tạm dịch: Sự biệt lập giữa thủ đô và sài Gòn) của người sáng tác Lê tốt nhất đang hết sức được lòng cư dân mạng khi biểu đạt nét khác hoàn toàn giữa tp hà nội và thành phố sài thành bằng một phương pháp thể hiện ấn tượng.

Bộ hình ảnh The Difference Between Hanoi and Saigon của đàn ông trai 27 tuổi này (phần chú giải thể hiện ý kiến riêng của người sáng tác bộ ảnh):

*
Trên đường phố Hà Nội có tương đối nhiều gánh mặt hàng rong. Trên đường phố sài Gòn có tương đối nhiều xe đẩy bán sản phẩm rong
*
Ở Hà Nội có khá nhiều gánh hàng hoa, xe đạp chở hoa bán rong. Dùng Gòn dường như không bao gồm hình hình ảnh này. Người tp sài thành thường mua trong các tiệm hoa tươi
*
Mâm ngũ quả bày lên bàn thờ trong số những ngày tết Nguyên đán của người hà nội thủ đô và bạn Sài Gòn cũng khá khác nhau
*
Tết đến, xuân về, thủ đô hà nội có hoa đào, sài gòn có hoa mai
*
Người hà nội có “thú” nạp năng lượng phở trong những quán vỉa hè, bên mép đường, trong ngõ phố cổ. Người sài thành thường hưởng thụ phở trong tiệm ăn, bên hàng
*
Hình hình ảnh bữa sáng sinh hoạt Hà Nội gắn sát với sơn phở lạnh hổi, ở sử dụng Gòn gắn liền với ly cà phê
*
rong bữa cơm, các mái ấm gia đình ở tp hà nội thường bao gồm “phép tắc” mời cơm. Ở sài Gòn, điều đó không mấy phổ biến
*
Hà Nội có bún chả. Sài gòn có cơm trắng tấm
*
Người tp sài gòn ăn ngọt với cay hơn tín đồ Hà Nội
*
Người hà nội thích uống trà nóng. Người thành phố sài gòn thích uống cà phê đá
*
Ở Hà Nội, vị trí lý tưởng để “buôn chuyện” là phần đông quán trà đá, trà chanh vỉa hè. Ở sài Gòn, vị trí lý tưởng nhằm “tám chuyện” là những quán coffe bệt
*
Người tp. Hà nội thường tiếp khách bằng trà. Người sài gòn thường tiếp khách bởi nước suối, nước ngọt
*
Những trận mưa ở Hà Nội hoàn toàn có thể kéo lâu năm dầm dề. Mưa ở sài gòn đến nhanh và tạnh nhanh
*
Có vẻ như văn hóa quá trình “cấp trên, cung cấp dưới” giữa tp hà nội và thành phố sài thành cũng có tương đối nhiều điều khác biệt
*
Giọng nói chắc chắn là là điểm khác biệt đặc trưng nhất giữa người thành phố hà nội và tín đồ Sài Gòn
*
rong văn hóa truyền thống ứng xử, bên cạnh đó người hà thành thiên về việc khéo léo, văn hoa trong lời ăn uống tiếng nói. Trong những khi đó, người tp sài gòn đề cao sự thẳng thắn, ko vòng vo
*
Ngay cả cái “mũ đồng phục” của cảnh sát giao thông ở thành phố hà nội và sài Gòn cũng đều có kiểu dáng siêu khác nhau
*
Cỗ cưới ở hà nội thường nạp năng lượng buổi trưa. Tiệc cưới ở sài gòn thường ăn uống buổi tối
*
àn ông thủ đô thường đi nhậu sau thời điểm tan sở, xế chiều, xẩm tối và cố gắng về nhà trước khi quá khuya. Đàn ông sử dụng Gòn rất có thể nhậu thâu đêm suốt sáng
*
Người hà nội thủ đô có vẻ tỉnh dậy sớm hơn bạn Sài Gòn
*
Ở hà thành thông dụng nhiều loại taxi 4 chỗ. Ở dùng Gòn, taxi 7 khu vực lại phổ biến hơn
*
Khái niệm “xe đẹp nhất hay xe xấu” ở tp sài thành không mấy phổ biến như ngơi nghỉ Hà Nội
*
Phong cách ăn diện ở hà nội thủ đô theo quy chuẩn hơn. Ở sài Gòn thoải mái và dễ chịu hơn
*
Hà Nội có rất nhiều hồ khủng trong nội thành của thành phố hơn sài Gòn
*
Một điểm tương đương giữa hà nội và thành phố sài thành đó là tắc đường
*
Nhịp sinh sống của thành phố sài gòn có vẻ mau lẹ hơn Hà Nội
*
Những đồ gia dụng vật khiến người hà nội và người tp sài thành hoài cổ cũng khá khác nhau
*
Theo như Lê tốt nhất thì khi vẫn yêu Hà Nội, sài Gòn hay như là 1 thành phố làm sao khác, chắc rằng sẽ ko mấy trở ngại để thừa qua tường ngăn văn hóa, đam mê nghi với hòa nhập với môi trường xung quanh sống, người dân của thành phố đó.

Lê nhất quê Thanh Hóa, đã gửi vào sinh sống và thao tác tại sài gòn hơn 10 năm. Ý tưởng thực hiện album ảnh đồ họa The Difference Between Hanoi và Saigon nhen nhóm trong đầu phái mạnh trai 27 tuổi này sau khi tham gia một cuộc thi xây dựng đồ họa tương quan đến hình ảnh và văn hóa Việt Nam.

Duy Nhất share rằng phiên bản thân anh gặp không ít khó khăn khi lựa chọn ra những nét khác biệt “dễ thương” để mang vào cỗ ảnh: “Trước phía trên đã có nhiều bài so sánh thủ đô hà nội và thành phố sài thành theo cả hướng xấu đi và tích cực. Bản thân thì chỉ mong ước giới thiệu cuộc sống hai miền, không thể có dự định khen chê miền làm sao cả”.

Xem thêm: 7 Cung Đường Phượt Đẹp Nhất Việt Nam, Những Cung Đường Đẹp Nhất Việt Nam

Lý giải về quyết định viết chú thích ảnh bằng giờ đồng hồ Anh, Duy Nhất phân tách sẻ: “Mình chọn ngôn ngữ này bởi nó có vẻ xúc tích, cô đọng hơn. Vừa có thể giới thiệu về văn hóa Hà Nội, sài gòn hay cả nước ta với bạn bè quốc tế cùng cũng nhằm “né” phần nhiều từ ngữ tạo cảm hứng phân biệt vùng miền”.


Sống ở dùng Gòn, chắc rằng vô tình xuất xắc hữu ý bạn đã và đang phải chấp nhận và quen dần với cuộc sống đầy hối hận hả, ầm ĩ với những âm nhạc hỗn tạp của nó. Toàn bộ mọi âm thanh cuộc sống thường ngày của hơn mười triệu người trộn rộn lại rồi cứ thế tiến công vào tai bạn dĩ nhiên rất nặng nề chịu, đáng ghét. Hầu như lúc mong muốn tìm một chỗ thật im tĩnh cũng là 1 trong những điều nặng nề khăn, không tưởng ở đất tp sài thành này.

Sài Gòn – Thành phố bận bịu và bên cạnh đó không khi nào ngủThế tuy vậy có khi nào bạn bóc những âm nhạc đó ra cá biệt và cảm thấy nó… giờ đồng hồ xe cộ, tiếng còi inh ỏi làm bạn căng thẳng mệt mỏi nhất là hầu hết lúc kẹt xe nhưng tiếng kèn cứ thúc sau sống lưng thì ý muốn quay ra nói ngay lập tức vào mặt. Nhưng mà ngồi trong hộ gia đình hay bên trên cao, nghe tiếng xe cộ vận động tấp nập dưới phố bạn mới cảm nhận được thế nào là 1 thành phố năng động, thao tác làm việc không ngừng nghỉ. Chiếc người, mẫu xe không xong đó là hầu hết “dòng máu” đã chảy liên tục, toả ra đi nuôi sinh sống thành phố. Gồm lần anh bạn đồng nghiệp nói với tôi rằng anh khôn xiết thích mở dòng cửa thông gió nhỏ dại trong công ty, vừa loáng lại vừa nghe tiếng “cuộc sống” bên dưới. Và giờ tôi cũng đang nghe cùng thích nó đây . Đôi khi nằm trong phòng trọ những buổi trưa vắng, bất chợt nghe tiếng rao ngang qua, mặc dù chẳng nghe rõ là buôn bán gì. Tuy vậy cái âm nhạc đó hình như quen thuộc mà cũng hun hút lắm. Ghi nhớ lại ngày còn nhỏ, ghi nhớ lại con hẻm quê ngoại, nhớ lại tuổi thơ cũng đầy ấm tiếng rao…

*

Tất cả gần như vội vã, vất vả vì cuộc sốngRồi phần lớn đêm thành phố sài gòn về khuya, dù mặt đường phố vắng tanh hơn, đa số người cũng ngon giấc sau một ngày vất vả, nhưng cũng đều có những con tín đồ mới bước đầu cuộc sống của mình. Giờ lục lạc rất lâu lại vang lên từ chiếc xe đạp cà tàng của anh ấy đấm bóp giác tương đối cứ miệt mài trong số những con hẻm. Thỉnh thoảng lại sở hữu tiếng rao của chú bán bánh giò đi phân phối về khuya giỏi tiếng ghi- ta vọng lại từ bỏ gác trọ….

Sài Gòn- tp không lúc nào ngủ, và trong khi mọi music cũng không lúc nào ngừng. Hỗn tạp, chói tai tuyệt thi vị cũng tuỳ cảm nhận mỗi người, cùng dù muốn hay là không nó đã thành một phần trong cuộc sống mỗi bọn chúng ta.

Tác giả: Đặng Lâm Tú Trân


Sài Gòn! Là mặc dù có nắng tốt mưa, nóng giỏi lạnh thì thành phố sài thành vẫn cố gắng thôi, vẫn phần đông con người ấy, hầu như cảnh trang bị ấy. Chỉ có đôi khi con bạn ta gồm dịp được chậm lại để quan sát về phần lớn góc bé dại bình lặng mà tầm trung vẫn bị xem nhẹ giữa loại đời tấp nập, bon chen.

Cho phần lớn cơn gió từ bỏ tận phương xa.

Cho hầu hết hơi thở ấm áp.

Cho những buổi sớm mờ sương, cấp dậy, gấp rửa mặt, vội vàng tống vài cha thứ nhăng nhít vào bụng, gấp lên xe, vội phóng đi khi thành phố chỉ vừa kịp tắt đèn, vội vàng run khẽ giữa không gian thoáng đãng của buổi tinh mơ, vội ngắm nhìn và thưởng thức cả rộng lớn phố xá rồi cấp vã ghi nhớ nhung ai.

Vội nhìn sài gòn lướt qua hồ hết ngày rét mướt “xưa nay hiếm” nhằm cũng vội vàng ghi rước vài khoảnh khắc cạnh tranh phai.

Là các chiếc ôm. Không, các bạn đừng hiểu nhầm ý tôi, vì mặc dù cho với một tín đồ vẫn còn hay một mình dạo bước khắp tp sài thành như tôi thì các cái ôm của những cặp người tình trên khắp những con phố, những công viên vốn dĩ sẽ auto để lại nhiều tuyệt vời sâu sắc lắm. Nhưng một trong những phần vì nó xẩy ra quá nhiều, vượt lộ liễu và thỉnh thoảng có cả phần khá thiếu văn minh. Nên trong những ngày mát rượi này, bỏ qua những cái ôm vẫn thành rất gần gũi ấy, tôi nhìn vào đa số góc khác nhỏ bé hơn nhưng chắc hẳn rằng theo một nghĩa như thế nào đó, ấm cúng hơn.

Là nơi phần đường vắng bỗng nhiên tấp nập xe cộ đón đưa, chỗ những người con dụi mắt, dụi đầu nũng nịu trong tầm tay đang mỉm cười của ba mẹ chúng. Khu vực của tình thân bao dung và rộng lớn, của thứ cảm xúc thiêng liêng văng mạng nhất dù đã từng qua bao đổi mới cố thuộc thành phố xanh lè nhưng cũng khá ồn ào và bụi bặm bụi bờ này. Mà chắc hẳn rằng không chỉ riêng tôi, ai bắt gặp khung cảnh êm ấm đó lại không khẽ rùng mình thân tiết trời nóng bức này nhỉ. Bởi vì sao lại rùng mình ư? Vì một ít xúc đụng dâng trào, một chút ít kỉ niệm ấu thơ chợt ủa về, một chút ganh ghen tuông với vai trung phong hồn trong cố gắng kia. Cả một chút ít nhớ, nếu bạn xa nhà chắc hẳn rằng là đã nhớ gia đình, tôi suôn sẻ hơn được sống nhà, được phụ thân mẹ âu yếm nên ngay bây giờ đây, điều tôi nhớ mang lại là bữa tiệc sáng cơ mà tôi chỉ vừa new vội nuốt khi nãy kèm chút nhăn nhó do bị ép ăn uống và phần đông tiếng lục đục của chị em tôi thân tiết trời lạnh mát mà tôi thì luôn luôn vin vào này mà níu kéo mang giấc ngủ từ bỏ tận đêm qua.

Tôi khẽ rùng mình, khẽ run, khẽ nhớ. Khẽ rước một làn hơi ấm từ sâu con tim sưởi ấm cho chủ yếu con tim.

Là ghế đá công viên, là những bậc cao thâm đang tươi cười rộn ràng trong tiếng nhạc lúc du dương khi hào hùng, cùng đao, thuộc kiếm, cùng những chiếc phất quạt siêu phiêu. Là sử dụng Gòn cũng có thể có khi là vẫn già nua nhưng chưa tới phần cổ kính, vậy nên dẫu chẳng còn trẻ tuy vậy cũng chẳng nên là sẽ già đến ánh sáng sáng tinh sương là phải uể oải phơi nắng nóng rồi đi vào đi ra. Tp sài thành biến đụng không ngừng, trải qua cả 1 thời tuổi trẻ con đầy sóng gió, đi qua những cách ngoặt, những ngã rẽ của cuộc đời. Lúc này người ta về bên với phần đa gì là nguyên thủy độc nhất của cuộc sống, sức khỏe và tiếng cười.

Phảng phất chỗ góc phố, mặt hàng cây.

Là cũng gần như buổi sáng vừa mới đây thôi, là chỗ hàng ghế đá đôi lúc hãy còn sũng nước. Là vô hình nhưng có lẽ rằng giữa hồ hết tiếng xào xạc, vi vu, giữa ngất xỉu ngàn của không gian bát ngát mà vô vàn của thứ tình yêu anh, em, nhị ta từng chôn giấu, có lẽ gió vẫn còn lưu giữ đông đảo câu nói, giờ đồng hồ cười, đều cuộc trò chuyện nhỏ dại nhặt, nhiều lúc là cả hoang mặt đường của một cặp vốn chưa bao giờ là tình nhân. Cơ mà thôi, chỉ cần chuyện đang xa, chỉ là đùng một phát nhớ lại một fan thích nóng, một người thích lạnh. Cầm cố rồi một đợt lạnh buốt bất đột đã đến, vẫn qua.

Nhắc đến thành phố sài gòn lại cần yếu không nhắc đến các li cà phê. Là thân sương khói của đất trời, thân tiếng nhạc du dương thuần khiết, nhắm nhía li cà phê đang vơi tỏa phần đông làn hơi êm ấm thoảng thoảng mùi thơm kích hễ đặc trưng. Cà phê như một thứ văn hóa truyền thống đặc trưng sản phẩm hai của sài thành sau loại vội vã hào phóng vốn bao gồm của con người nơi đây. Chúng ta có thể bắt chạm mặt cà phê sinh sống khắp đa số nơi, từ đa số quán rất đẹp và phong cách như phim đến các góc nhỏ dại nơi vỉa hè, góc phố. Sử dụng Gòn còn có cả một khu vực rộng không bến bờ ngay khu vực trung tâm, nó có tên riêng mà lại chả ai điện thoại tư vấn tên ấy, chỉ gọi dễ dàng và đơn giản là “bệt”. Và khi chúng ta có một chút tưởng tượng về sức cuốn hút của coffe ở mảnh đất nền này rồi thì có lẽ rằng đơn giản hơn không ít để nói rằng, vào rất nhiều ngày lạnh lẽo giá, vào phần lớn khi bạn ta rứa tìm hơi nóng nơi nhau, khi hơi lạnh nhiệt độ thấp hơn cho các chiếc đầu vốn quá nhiệt huyết tê để thoải mái và tự nhiên muốn tìm đến những góc yên ổn bình của cuộc sống thì đông đảo quán, phần lớn góc cafe trở nên hấp dẫn đến nhịn nhường nào.

Sài Gòn! Ừ thì bây chừ Sài Gòn vẫn lại trở về với số đông gì vốn có. Là nắng nóng da, là gió mát vi vu. Là xe cộ tấp nập. Là khói bụi, là vội vã. Là dù có nắng tốt mưa, nóng giỏi lạnh thì thành phố sài thành vẫn vắt thôi, vẫn gần như con tín đồ ấy, đông đảo cảnh đồ ấy. Chỉ có nhiều lúc con bạn ta gồm dịp được ngưng trệ để chú ý về phần đa góc bé dại bình lặng mà thường nhật vẫn bị xem nhẹ giữa mẫu đời tấp nập, bon chen.

White Stone

*


Vô tình hiểu được bài xích cảm thừa nhận của một fan Hà Nội viết về người dùng Gòn sau một thời hạn anh ta sống đây. Ban đầu anh ta thấy tp sài thành thật xô bồ, chật chội. Tuy vậy khi gắn bó sống đây 1 thời gian, anh ta yêu Sài Gòn dịp nào không xuất xắc biết.

Bài viết thật hay cùng đúng tựa như những gì anh ta cảm nhận. Dùng Gòn:

Tôi bước chân xuống Tân Sơn nhất lần đầu đã và đang lâu. Đi taxi về công ty tôi – con đường phố đông đúc tuy thế mọi fan đi gồm thứ tự. Những tòa nhà chung cư be bé xíu nằm liền kề nhau trên phố Nguyễn Văn Trỗi – nam Kỳ khiến tôi nghĩ sài gòn thật xô bồ, lộn xộn. Thế mà từ đó đến giờ đã yêu mất tp sài gòn và người Sài Gòn.

*

Người sài Gòn bao gồm vài món ăn uống quen, món đặc trưng nhất là cơm Tấm. Sáng cơm Tấm, tối đêm cơm trắng Tấm. Lâu đi nhậu về là lại thèm một chén cơm sườn tị nạnh chả, kẹ vào vỉa hè, nạp năng lượng rồi new leo lên chõng ngủ được.

Người dùng gòn sáng coffe ăn sáng sủa vỉa hè, cà phê nhạt, kèm theo bình trà và vài bố tờ báo ngồi dưới phần đông hàng cây cao quan sát dòng bạn qua lại. Đồ ăn sáng tp sài gòn cũng đối chọi giản, bánh canh, hủ tíu, phở Bắc, phở Hoa, món nào vỉa hè cũng ngon, ngây ngô nhất là gạnh vào mấy tiệm trong nhà, tất cả thương hiệu bởi vì mắc bị tiêu diệt mẹ

Người sử dụng Gòn không tồn tại khái niệm đại gia hay đẳng cấp. Một ông công ty đi mẹc cũng vẫn ngồi vỉa hè ăn, nhậu chứ không cần phải thể hiện phong cách đại gia. Phần lớn chàng trai, cô nàng sành điệu vẫn ăn hàng thuộc với những người lao động chứ không cần phân bì. Miễn là đầy đủ tiền để trả không tồn tại người ta đánh đến nhừ xương.

 Người dùng Gòn bao gồm món nhậu, vui cũng nhậu, buồn cũng nhậu, có tiền cũng nhậu, hết tiền càng yêu cầu nhậu. Giầu thì uống rượu Tây, bình dân thì Ken, thành phố sài gòn đỏ, Tiger (chỉ dành cho những ông già khoảng 60 -bữa như thế nào kể đến nghe ), nghèo thì Ngọc Dương, Chuối Hột và vài trái xoài.

 Người sử dụng Gòn không nhậu trưa, chỉ tất cả nhậu từ tối – đêm – sáng. Dân nhậu tất cả câu “Tình mếm mộ thương”, thấy bàn bên cạnh có anh chàng nói chuyện vui, lịch sự cụng cái, bàn mặt kia bao gồm cô bé dễ thương đi 1 mình sang cụng một cái. Cụng qua cụng lại một thời điểm lại sắp vài bàn vào có tác dụng một. Zô là zô là zô là zô. đa số người cứ cho là nhậu nhẹt ở thành phố sài thành là bê bết – người tp sài thành không thế. Nhậu là phân tách sẻ, là giải tỏa đầy đủ gì còn ứ đọng trong ngày, gồm chút hơi men uống vào cho quên. Sáng sủa dậy lại hòa mình vào cuộc sống và quên đi phần đông chuyện cũ.

*

 Người sài Gòn yêu nhau cũng lạ, không cần phô trương, yêu thương là đến với nhau. Thân quen nhau trường đoản cú bàn nhậu, quen nhau ở quán cafe, quen thuộc nhau trong thang máy…cứ phù hợp là nhích thôi. Bạn ta yêu mến nhau, về với nhau là để nhân loại bớt đi nhị người cô đơn (thế mà lại anh vẫn đơn độc thế này ) yêu thương Gái sử dụng Gòn không cần thiết phải tỏ tình, cứ rủ đi cafe vài bữa, cho núm tay, đi xem phim cho thơm, vậy là thành bà xã…Tình yêu cũng có thể có hợp tan, nếu như hết thương nhau thì lại nhậu, cafe, xem phim…và thêm một tình ái mới.

 ….Cuối cùng, người thành phố sài gòn là gọi chung cho những người sống ở sử dụng Gòn, đàn Sài gòn cội thì bị Nguyễn Ánh chiếm phần đất xua đi, bọn Sài Gòn xưa thì đang sinh sống ở Cali và tp sài gòn giờ toàn bạn Hà Nội.